Review Zetsuen no Tempest: The Civilization Blaster [zozohoho]

doremon12340

(╬ ̄皿 ̄)凸 ~ くそ!
Moderator
Messages
8,952
Reaction score
1,424
Points
113
Credits
18
Như tít, đây là một bài review cũ của một bạn nào đấy ở VNS quá cố. Sau khi anh đại này sập thì cũng bị chôn cùng đống tàn tích luôn. Cá nhân mình thấy bài review này khá hay, mà nay chỉ còn lại duy nhất một cái cache trôi nổi trên google thì quá lãng phí nên post lại vào đây với mục đích bảo tồn.

Mình rất gà mấy cái code, nên chỉ có thể post text và ảnh chay, Bạn mod này khéo tay thì edit lại cho nó hoa lá cành giống như bản cũ được thì tốt.



I, Lời nói đầu

Những Anime m thích thì dàn nv chính là điểm để lại nhiều ấn tượng nhất, trong ZnT thì hầu như toàn bộ câu truyện tập trung quanh 4 nv chính, với những mỗi quan hệ, tính cách, chiều sâu tâm lý được tác giả phác họa đến mức hoàn mỹ.

Bản thân ZnT cuốn hút người xem không phải vì action hay cái bối cảnh giả tưởng với phép thuật, pháp sư, mà là chính ở các nhân vật, những mảnh ghép của cuộc đời họ, những nứt vỡ hằn sâu trong tâm hồn, những tình cảm được giấu kín, tất cả cứ từ từ bộc lộ, chậm chạm mà sâu sắc... Nếu như xuyên suốt series, người đọc/người xem buồn nỗi buồn của nv, đau nỗi đau của nv, thì cái kết của nó lại giống như liều thuốc thần chữa lành mọi vết thương... Mở đầu bằng một bi kịch, còn đoạn kết... m không biết dùng từ hạnh phúc có đúng không, nhưng đó là một kết thúc thanh thản... Trời đất vẫn tiếp tục vận động, con người cũng vậy, người chết không thể sống lại, người còn sống lại tiếp tục bước đi kiếm tìm hạnh phúc, để nỗi đau của bản thân cũng như nỗi đau của những người quan trọng của họ phải gánh chịu không phải là vô nghĩa..


II, Cốt truyện

Thế gian này vẫn luôn biến động, lúc mạnh mẽ, lúc nhẹ nhàng, khi căng khi trùng, cuộc sống xung quanh mỗi con người cũng biến động không ngừng. Có thể họ nhận ra, cũng có thể họ phớt lờ chúng đi, một biến cố lớn có thể là hệ quả của những biến động dài đằng đẵng tưởng chừng ko hồi kết, nhưng cũng có thể đến đường đột như một cái chớp mắt thoáng qua khiến con người ta choáng váng tới mức họ không thể chấp nhận nổi cái hiện thực phũ phàng đó, để rồi kiếm tìm sự thanh thản trong tâm hồn bằng những hồi ức của quá khứ... Họ vẫn tồn tại, vẫn bước đi, nhưng dù có bao mùa xuân trôi qua thì với họ, thời gian đã dừng lại, và tương lai hay ngày mai là những thứ sẽ không bao giờ có thể với tới được... Và dường như tất cả các nút thắt của ZnT đều hướng về một nơi, đó là "Cái Chết"



Một cái chết duy nhất, cái chết của người con gái có tên Fuwa Aika, cái chết của cô không phải sự rằng xé trong đau đớn, nó thanh bình tựa như nàng tiên đang chìm vào giấc ngủ. "Người chết thì không biết hạnh phúc cũng chẳng biết đau buồn" Mọi sinh vật rồi đều sẽ phải đối mặt với cái chết, ko có thứ gọi là cái chết cao quý hay cái chết nhục nhã, cái chết luôn bình đẳng với tất cả, và với Aika cũng vậy. Điều quan trọng không phải là cái chết đó diễn thế nào, mà là nó ảnh hưởng đến cuộc đời, ảnh hưởng đến những người còn ở lại ra sao... Và với truyện phim, thì đây chính là khúc dạo đầu của vở kịch có tên Zetsuen no Tempest

"Khổ đau ư... là lỗi của ai đây?
Nào ai có ai mong muốn điều đó chứ
Tại sao vẫn không biến mất?"

Truyện phim không xây dựng lên những vĩ nhân, những con người lớn có thể "vì đại nghĩa diệt thân", có thể xếp lại việc gia đình vì những lý tưởng lớn... Họ đặc biệt nhưng cũng người hơn bất cứ con người nào khác, cũng biết ích kỷ, cũng biết dối trá, cũng biết đạp lên đầu kẻ khác để đạt được mục đích... Nhưng dù là những thời khắc tuyệt vọng nhất thì cuối con đường hầm vẫn luôn là ánh sáng, con người lại tiếp tục bước đi kiếm tìm hạnh phúc của mình, vẫn tiếp tục hy vọng và cầu nguyện sau khi hiểu thế nào là khổ đau... Sợ hãi, tuyệt vọng, bi kịch, những cảm xúc tiêu cực này không phải lúc nào cũng kìm chân con người ta bước đi, cũng như hai mặt của 1 lá bài, con người hiểu nỗi đau để mạnh mẽ hơn, biết sợ hãi để can đảm hơn và hiểu thế nào là bi kịch cũng là để không bao giờ lặp lại nó 2 lần, để không bao giờ chấp nhận đầu hàng số phận....

"Tương lai hay hiện tại là bất định, chỉ có một thứ đáng để ta tin tưởng, đó là quá khứ, vì quá khứ là thứ không thể đổi dời, và dù quá khứ đấy có là hoan lạc hay buồn đau, thì đó vẫn là những thứ không thể chối bỏ, là thời khắc sẽ không bao giờ phản bội chúng ta"...
Câu truyện của ZnT diễn ra song song giữa hiện tại và những mảnh ký ức của các nv, chủ yếu là của Mahiro và Yoshino, những mảnh ký ức đó tuy rời rạc nhưng gắn kết vào mạch truyện ở hiện tại đặc biệt chúng giúp ta hiểu hơn về con người của các nv trước khi bước vào cuộc hành trình, yên bình nhưng cũng phức tạp, và cũng chỉ trong quá khứ người xem mới thấy nv Aika xuất hiện, với tư cách một người em, một người bạn gái bí hiểm nhưng đầy mê hoặc...


Có một đàn anh của m từng nói: "Những Anime hay là những bộ Anime thiện ác bất phân, chúng hay nhất vì chúng thật nhất... Ko có nv nào hoàn toàn tốt, ko có nv nào hoàn toàn xấu, không có 1 bên tốt tuyệt đối hay 1 bên xấu tuyệt đối để đến cuối phe xấu thua và phe thiện thắng..."

Với ZnT thì đó là sức mạnh của ToE (Tree of Exodus) và ToG (Tree of Genesis), phá hủy và phụ hồi, nhưng tất thảy sức mạnh chúng mang lại không quy định bản chất của chúng, dù sức mạnh đó là phục hồi hay phá hủy thì thứ gán cho chúng ý nghĩa chính là kết quả mang lại, là cách con người sử dụng sức mạnh đó... Cũng như câu nói: "Súng đạn, vũ khí không giết người mà chỉ có người giết người"... Cùng một thứ vũ khí nếu được một người sử dụng có thể được dùng để bảo vệ bản thân, bảo vệ người khác, nhưng cùng thứ vũ khí đó nếu rơi vào tay kẻ khác lại có thể được dùng để đi gieo đau thương, tang tóc...

Trong ZnT, cuộc đời giống như một canh bạc, nơi các các nhân vật đánh cược vào đó niềm tin và hy vọng của mình, họ không thể thấy trước được kết quả, dù có thông thái, có tinh tường đến đâu thì tất cả vẫn chỉ nằm trong cơ may có thể, ko có gì là chắc chắn... Lý lẽ và niêm tin kiên định chính là quân bài họ sử dụng để thuyết phục người khác, khi cái lý lẽ đó còn giấu trong bóng tối ta có thể nghĩ họ sai, họ là kẻ ác, vì bóng tối là nơi người khác có thể mặc sức suy diễn theo hướng có lợi cho mình, và khi cái lý lẽ đó được phơi bày, ta lại tự hỏi, liệu họ thực sự là kẻ ác sao... Thiện-Ác phải chăng chỉ là thứ để phân định ai thắng-ai bại trong canh bạc này...

Từ ngàn xưa đã không hề có thiện ác
Kết quả của hành động chính là sự thật duy nhất.


III, Nhân vật



Dàn nhân vật của ZnT thực sự ko nhiều, 4 nv chính là những cá tính, những mục đích khác nhau cùng bị cuốn vào vòng xoáy của tình yêu, khổ đau và bi kịch... Nỗi buồn là hương vị chính của ZnT, nỗi buồn người xem tự cảm nhận được qua mỗi mảnh đời của nhân vật, qua từng cử chỉ, thậm chí là qua cái không gian xám xịt với những hạt tuyết cứ lạnh lùng rơi, họ đã trải những nỗi đau mà người bình thường khó có thể dễ dàng vượt qua, nhưng tất cả còn lại không phải những giọt nước mắt tiếc nuối mà là sự lãnh cảm đến đáng sợ... Điểm nhấn của các nhân vật chính là nỗi đau của họ, nhưng tác giả không hề tập trung phác họa sự rằng xé trong đau đớn của các nv, ông chỉ gợi mở để người đọc, người xem có thể tự mình thấm thía nỗi buồn đau này...

Cuối cùng, không có người chiến thắng, không có người chiến bại.... Được mất ở đây là gì? Họ có thể đánh mất những thứ quan trọng của mình trong canh bạc cuộc đời, nhưng thứ mà họ nhận lại được chính là được gặp gỡ những người bạn, người đồng đội mới, để hiểu rằng cuộc đời này luôn tồn tại ánh sáng hy vọng, không có nỗi đau nào là không thể vượt qua, vượt qua không phải là quên đi, vì dù có làm gì thì quá khứ cũng là cái không thể vãn hồi... Vượt qua nỗi đau cũng chính là cách để thấm thía giá trị của cuộc sống, giá trị của tình yêu, tình bạn... Đau khổ thì chẳng ai muốn, nhưng con người ta sau mỗi lần vượt qua nó đều mạnh mẽ và trưởng thành hơn, vượt qua để tiến lên, để mưu cầu hạnh phúc cho bản thân, hạnh phúc cho những người quan trọng của mình...

1.Fuwa Mahiro


Nhân vật chính của câu truyện, một cậu học sinh ngỗ nghịch, một người anh trai ngoài mặt luôn thờ ơ với em gái mình... Thế nhưng anh không phải là loại người không biết quan tâm đến người khác, có chăng là do anh quá vụng về trong cách thể hiện sự quan tâm đó. Trái với vẻ ngoài ngang tàng của mình, thực sự Mahiro có đời sống nội tâm khá sâu sắc, đằng sau gương mặt đanh ác đó là những khoảng lặng trong tâm hồn, ánh mắt lạnh lùng đó đanh nhìn về đâu, phải chăng anh khao khát được như loài chim kia, có thể danh rộng đôi cánh rũ bỏ buồn đau để bay mãi, bay mãi trên bầu trời kia, không bao giờ trở lại mặt đất...

"Con người lầm lì ít nói đó
Mang trong mình biết bao buồn đau
Người đang tìm kiếm điều chi
Người có thể thấy những gì
Phía bên kia bầu trời cao rộng"​

Thế rồi trong chớp mắt mất sạch tất cả, cha mẹ, em gái, anh đã chọn con đường giống nhiều nv khác có chung hoàn cảnh này, đó là báo thù, báo thù không phải để người đã khuất được thanh thản, mà là để phá bỏ xiềng xích trói buộc bản thân mình, để có thể tiếp tục bước đi, dù con đường phía trước có mịt mờ vô định...

Ngày đó, cũng như bây giờ, vẫn một khoảng trời xám xịt ảm đạm với những hạt tuyết rơi rơi... Những hạt mưa, những dòng nước mắt dường như không thể nào thấu với nỗi đau này, nỗi đau của kẻ báo thù nguyền rủa thế gian đã cướp đi người yêu thương của anh. Tương lai có lẽ không còn là khái niệm tồn tại trong anh, hình ảnh về người em gái anh yêu Fuwa Aika, vẫn mãi hiện hữu như thứ ám ảnh của quá khứ khiến con người ta day dứt khôn nguôi...

"Người chết thì không biết hạnh phúc cũng chẳng biết đau buồn"​


Thế nào là người tốt? Thế nào là kẻ xấu? Những câu hỏi đơn giản nhưng cũng có thể phức tạp... Nói thế này đi, ai đối tốt với m thì họ là người tốt, ai làm hại m thì họ là kẻ xấu... Trên đời này liệu ai có thể đối tốt với tất cả những người khác, họ có thể đối tốt với 1 số người nhưng cũng có thể qua đó mà vô tình hay cố ý làm tổn thương những người xung quanh, và thế là họ biến thành kẻ xấu trong mắt người khác...

Mahiro... m nghĩ anh là một người tốt, mỗi con người sống trên đời có một lý tưởng riêng, đó là con đường, là lẽ sống họ chọn lựa và lẽ sống của Mahiro là chiến đấu và bảo vệ những người anh chân trọng và chỉ họ mà thôi, anh không có ý định làm đấng cứu thế để cứu sống cả nhân loại... Người khác thấy người gặp nạn thì dang tay tương cứu, che chở, nhưng Mahiro thì khác, anh chiến đấu vì một người con gái trong quá khứ, anh tiếp tục bước đi đều là vì cô, nhưng cũng là để bảo vệ người bạn đang hiện hữu ngay bên cạnh anh... Chàng trai này có lẽ đã phải mang trên vai quá nhiều gánh nặng, trên con đường anh lựa chọn có cả hiện tại, quá khứ, niềm vui và nỗi buồn hòa quyện, nhưng anh vẫn chấp nhận chúng như những thứ đã qua, đã qua không phải là chấm dứt, chúng chính là động lực, là lý do để con người ta tiếp tục sống, tiếp tục đương đầu, không có khởi đầu và cũng chẳng có kết thúc... Khởi đầu chính là để chờ đợi cái kết và kết thúc cũng là để mở ra những khởi đầu mới...

Yêu một người mà không dám nói ra để rồi cuối cùng khi người kia không còn nữa thì mới biết nuối tiếc cái đã qua, đau khổ và tuyệt vọng, con đường người đó chọn là báo thù, không phải để người chết được cảm thấy thanh thản hay gì cả, mà là để tự phá bỏ gông xiềng trói buộc bản thân mình, cuối con đường người anh chọn là ánh sáng hay bóng tối? Không ai biết, nhưng anh đã chọn nó như cách để mình có thể tiếp tục bước đi, để cảm thấy sống còn có ý nghĩa.

2.Takigawa Yoshino


Có 2 người quan trọng trong cuộc đời Mahiro, người thứ nhất là em gái anh Fuwa Aika, người còn lại chính là cậu bạn hiền lành nhút nhát, luôn thờ ơ với mọi thứ xung quanh, Takigawa Yoshino...

Yoshino là một con người phức tạp, không chỉ vì sự không rõ ràng trong mục đích mà anh hướng tới mà đó còn là những dòng suy nghĩ vẩn vơ, rời rạc khiến cho người xem cảm thấy con người này không hề đơn giản hay yếu đuối như vẻ bề ngoài...

Anh là nv có số lượng đoạn độc thoại nội tâm nhiều nhất phim nhưng nó cũng chẳng thể giúp người xem định hình rõ ràng hơn về nv này, tất cả chỉ như một mớ bòng bong, anh tồn tại mà như không tồn tại, không tham vọng, không lý tưởng, không có lấy một mục đích để chiến đấu, nhưng anh vẫn chọn chiến đấu như một cách để tìm kiếm ý nghĩa của cuộc đời mình, chiến đấu với chính cái thế gian bắt công đã tước đoạt khỏi anh người quan trọng nhất...


Lần hiếm hoi chúng ta thấy tự bản thân Yoshino muốn làm việc gì đó thì đó là khi anh tìm cách cứu Hakaze trên núi Phú Sĩ, với một người sống thờ ơ không mục đích như anh, việc này có thể gây bất ngờ... Cái nguồn gốc của sự bộc phát đó là "Tempest" vở kịch của Shakespeare, câu truyện về sự báo thù, về một phù thủy bị bỏ lại trên hoang đảo, thế nhưng cái kết của nó lại là hạnh phúc cho tất cả mọi người... Khi đó Yoshino đã nhớ lại những lời của Aika lúc xưa về "Tempest", và thế là anh quyết định hành động, để cái chết của Aika không biến vở kịch "Tempest" đang hiện hữu nơi đây thành một vở bi kịch... Rốt cuộc với Yoshino, anh sống như một bóng ma vật vờ cũng là vì cái chết của Aika, và trớ trêu thay, cái quyết tâm mạnh mẽ lúc đó anh có được cũng là nhờ sự ra đi này...

Nếu Mahiro có một mục đích để hướng tới, một lý do để mình tiếp tục tồn tại, thì với Yoshino lại khác.

" Liệu tôi có thể làm gì cho một người bạn gái đã khuất?"
"Tôi phải làm gì thì thế giới vô lý này mới thay đổi?"


Fuwa Aika, đó là tất cả những gì anh quan tâm, cô ra đi cũng tước đi luôn mục đích sống của anh, anh còn sống chỉ để tưởng nhớ về cô, một người chết... Nếu có mong muốn gì khác, thì có lẽ chỉ có một, đó là Aika được sống lại, nhưng anh cũng biết đó là điều không thể, người chết không thể sống lại... Anh có than khóc, cô ấy cũng không thể quay lại, anh có báo thù, cô ấy cũng không thể quay lại...

Yoshino không muốn quên đi Aika, không muốn quên những ngày tháng hai người bên nhau, nhưng anh lại càng không muốn quên nỗi đau này... Với anh, một ngày mai, một tương lai không có Aika thì chẳng có ý nghĩa gì cả, thế nên anh muốn được buồn, muốn được đau, nó như một liều thuốc giúp anh tiếp tục tồn tại, tiếp tục đón nhận tương lai mờ mịt kia. Con người anh giờ đây chỉ còn là một sự trống rỗng và vô phương... Anh đã tự khắc lên tim mình hai chữ "Aika", để không một giờ, một khắc nào anh quên cô, quên đi mái tóc đó, nụ cười đó, ánh mắt đó, hơi ấm đó, đau để mãi mãi nhớ rằng mình từng yêu một cô gái có tên "Fuwa Aika", cô gái được sinh ra để cho anh và anh tồn tại cũng là vì có cô ấy...

Yêu một người và tình cảm đó được người kia đón nhận, mà cũng có thể chính anh mới là người dang rộng vòng tay đón nhận tình yêu của cô ấy... Giống như hai nửa vầng trăng sinh ra là để gặp nhau và yêu nhau... Vậy mà chỉ trong phút chốc, cả thế gian, hiện tại, quá khứ, tương lai, tất thảy đều sụp đổ, như thể những ký ức kia chỉ là một giấc mộng không hề tồn tại...

3.Kusaribe Hakaze


Công Chúa Phù Thủy Kusaribe Hakaze... người con gái được Thần Mộc che chở, là đại diện cho quyền năng của Thần Linh trên thế gian này, có thể có người nói cô là kẻ ngạo mạn vì bản thân được Thần Linh che chở, nhưng theo m thì đó không phải sự ngạo mạn của những kẻ tự cho mình hơn người, mà thay vào đó là sự tự tin vào bản thân, một niềm kiểu hãnh mãnh liệt của một người con gái xinh đẹp, tài ba, một con người biết yêu và mưu cầu hạnh phúc cho bản thân mình.

Trái ngược với hình tượng một nhân vật nắm trong tay sức mạnh có thể thay đổi thế giới, tính cách của Hakaze có thể mô tả là nhiều lúc ngổ ngáo và khá trẻ con, dễ nổi sung và cũng dễ xấu hổ... Với Hakaze, có lẽ Mahiro hay Yoshino cũng chỉ là thứ công cụ để hoàn thành mục đích, là sự trao đổi công bằng: "Cậu giúp tôi, tôi sẽ thực hiện ước nguyện cho cậu", mọi chuyện có lẽ vẫn sẽ là vậy cho tới cuộc chạm trán với Samon trên núi Phú Sĩ... Hakaze đã được chứng kiến một người mình vẫn luôn nghi ngờ, một người sẵn sàng ném bỏ mình lại có thể cùng nhau hợp sức để cứu giúp nàng Công Chúa mà chính họ cũng không hiểu rõ, càng không thể phân định xem giữa cô và Samon ai đúng, ai sai... Có lẽ cô cũng nhận ra họ làm vậy trước nhất là vì bản thân họ chứ cũng chẳng phải một sự giúp đỡ vô tư, nhưng Hakaze vẫn chấp nhận nó, như cái cách cô và bao nhiêu con người khác vẫn sử dụng để đạt được mục đích, đó là lợi dụng lẫn nhau...

Nếu so sánh với 3 nv còn lại thì nàng Công Chúa Hakaze thật hồn nhiên và chân thật, cô không tìm cách che dấu cảm xúc cũng không ngần ngại thổ lộ tình cảm của mình, vui buồn thể hiện ngay trên guơng mặt, những điều đó khiến cho Hakaze, một nhân vật có sức mạnh nhất nhì series lại trở nên gần gũi hơn với người xem, cô giống như đốm sáng hy vọng mạnh mẽ nhất, cháy sáng nhất trong suốt cốt truyện đượm buồn của ZnT...

Hakaze là một con người của vấp ngã và đứng dậy, cô đã từng tuyệt vọng, đau đơn, từng hiểu thế nào là cảm giác khi tình yêu không được hồi đáp, nhưng cô vẫn đứng lên và bước tiếp... Xin đừng nghĩ những cảm xúc tiêu cực cô từng trải qua chỉ là những thử thách "bình thường"... Con ngươi ta luôn nghĩ mình mạnh mẽ, nhưng thực ra đó là vì họ chưa gặp phải nỗi đau có thể đánh gục họ, cô nếm trải nỗi tuyệt vọng, nếm trải cảm giác mất mát, và cuối cùng cô đều đã vượt qua, có thể nếu đem so với 3 nv kia thì ta nghĩ nỗi đau, bi kịch của Hakaze không thể sánh bằng họ, nhưng làm gì có một hệ đo lường chung nào về nỗi đau, khi mà tình cảm và hoàn cảnh sống của mỗi người đều khác biệt, nhưng nêu yêu một người đã khuất và yêu một người sẽ không bao giờ yêu mình thì liệu cái nào mới đau đớn hơn, có thể yêu một người chết là ngu ngốc, chỉ tự làm mình đau khổ, nhưng yêu một người mà lòng hiểu rõ rằng con người đó, nụ cười đó sẽ không bao giờ là dành cho mình thì có đau khổ không? Chắc chắn là có...

Hakaze không tự nhiên có thể vượt qua những thử thách khó khăn trong cuộc đời mình, cô đã gục ngã để học cách tự đứng lên, để trưởng thành và mạnh mẽ hơn... Cô không chấp nhận sự chây ỳ hay để bản thân mình chìm đắm trong đau khổ, niềm vui cũng như nỗi buồn đều có thể trở thành cản lực ngăn cản bước tiến của con người, có kẻ ngủ quên trong quá khứ vinh quang để tự huyễn hoặc bản thân mình nhưng có người lại coi nỗi đau như một trải nghiệm, như một trang sách cuộc đời còn đang dang dở, nhưng ko lấy đó để tự ti, mặc cảm mà coi đó như một sự tất yếu mà bất cứ ai cũng từng trải qua để đứng lên và tiếp tục sống, đừng để những dòng nước mắt, những nỗi đau rửa trôi niềm hy vọng, vì ngày mai luôn còn đó, giống như bầu trời xanh cao rộng mãi trải dài đến vô tận...

Yêu một người và dám thổ lộ với người ấy, nhưng kết quả nhận được không phải một lời từ chối, mà là một gương mặt với nụ cười trên môi, nhưng nụ cười đó không dành cho cô, nó dàng cho một người con gái khác, người con gái đó đã ra đi và mang theo cả trái tim của anh, trái tim cô không bao giờ có thể làm cho nó thuộc về mình...

4.Fuwa Aika



Đây có lẽ là nv bí ẩn nhất series chỉ sau Yoshino, đơn giản một điều, vì Aika là "người chết", cô chỉ xuất hiện nhỏ giọt trong những mảnh ký ức của các nhân vật, và từng đó đương nhiên không thể phác họa được hết con người Aika, chỉ có dùng từ "bí ẩn", từ suy nghĩ cho tới tình cảm, cô yêu Yoshino, nhưng nó lại khiến người ta đặt câu hỏi rằng tình cảm này có phải thật không hay cô chỉ đang lường gạt người khác, và tất nhiên mọi thứ cũng không mập mờ đến cuối, dần dần qua từng mảnh ký ức được gợi mở, người xem cũng sẽ hiểu được người cô yêu là ai...

Có cảm tương không ai, không thứ gì có thể thoát khỏi đôi mắt đó, đôi mắt màu xanh bí hiểm mà đáng sợ, trong đôi mắt đó tôi cảm thấy cả một vẻ đẹp, vẻ đẹp của Thiên Đường, nhưng dường như nó là thứ vượt quá tầm tay, cũng như chân trời màu xanh trong đôi mắt cô, chỉ có thể ngước nhìn chứ không thể đi tới.
Tên cô là Fuwa Aika (Bất Phá Ái Hoa - Unbreakable Love Flower), loài hoa tượng trưng cho tình yêu bất diệt... Vào cái ngày Valentine khi cô ở cạnh Yoshino, ngoài trời tuyết rơi trắng xóa, những bông tuyết từ từ rủ xuống trên nền trời xanh dương... Bầu trời đêm màu xanh như một đại dương khổng lồ chỉ chực chờ đổ sụp xuống, hai con người đó ở bên nhau, chỉ một ánh nhìn, chỉ một cái nắm tay giữa bầu trời lạnh giá nhưng sao mà ấm nóng, chứa chan yêu thương, tưởng như thế gian này chỉ còn lại hai người họ, thời gian như muốn ngừng lại, những bông tuyết chậm rãi rơi như thể muốn níu giữ khoảnh khắc này tới vĩnh hằng, khoảnh khắc của "Tình Yêu"...

Lời thề ước xưa kia quá hoa mỹ, tựa như những hạt tuyết rơi trên đại dương màu xanh...
Ước nguyện khi xưa quá hoa mỹ, khiến bao nhớ thương hóa thành tro bụi...



Con người rồi sẽ chết đi và đóa hoa dù có xinh đẹp đến đâu cũng phải đến lúc tàn, đời người liệu có thể khóc, có thể hẹn ước bao nhiêu lần, nhưng với đóa hoa kia thì hoa chỉ cần một người ở bên an ủi, yêu thương.... Cơn gió bấc lạnh giá có thể tiếp tục thổi, có thể tiếp tục cuốn bay những cánh hoa tàn, nhưng đóa hoa đó vẫn sẽ không bao giờ biến mất, bóng hình, hương thơm của loài hoa kia vẫn sẽ tồn tại đến vĩnh hẵng như để minh chứng cho một tình yêu, một tình yêu buồn nhưng cũng thật đẹp...

Yêu một người và chấp nhận hy sinh vì người đó, dẫu biết mai kia mình sẽ biến mất mãi mãi, dẫu biết những cuộc gặp gỡ, dẫu biết tình yêu này rồi đây sẽ biến thành bi kịch, như nhát dao đâm thấu tim những người cô yêu thương, nhưng cô vẫn muốn yêu, vẫn muốn gặp mặt, có vẻ như có chút gì đó ích kỷ vì bản thân mình, thế nhưng biết là bi kịch nhưng cô vẫn chọn con đường của bóng tối và mỉm cười mãn nguyện, tất cả chỉ để họ được sống, như vậy đã là quá đủ...

5.Nhân vật phụ




Cũng nói thêm một chút về dàn nv phụ của ZnT... Nói thế nào đây nhỉ, mỗi nv đều có những giây phút tỏa sáng và những khoảnh khắc gần như là bất hủ mà cứ khi nhắc đến họ là m lại nhớ đến...

Thứ nhất là Samon, đứng đầu gia tộc Kusaribe, trong nửa đầu của series anh cũng thường xuất hiện và lần nào trông cũng rất nguy hiểm, vẻ mặt lạnh lùng đầy toan tính của anh khiến ai cũng nghĩ đây hẳn phải là một nv phản diện cực kỳ badass... Có thể nói Samon là một con người tình toán chi li, làm việc gì cũng lên kế hoạch để nắm chắc phần thắng và nhất là anh cực kỳ tự tin vào kế hoạch của mình, nhưng đây cũng là điểm yếu của anh, khi mà đã tin rằng kế hoạch của mình là hoàn hảo thì ngay lúc tiến hành cũng có thể gặp những tình huống không ngờ tới, và lần ở trên núi Phú Sĩ cũng vậy, một con người tin vào kế hoạch của mình, tin vào những thứ "đúng theo quy luật" đã bị 2 kẻ nằm ngoài quy luật đó xoay cho như dế, và kết quả là sụp đổ hoàn toàn, bản chất một người yếu đuối nhưng luôn cố tỏ ra mạnh mẽ đã bị bóc trần, hoặc chí ít anh cũng mạnh mẽ hơn khối người so với mặt bằng chung, nhưng với đấng Thần Linh tối cao thì anh vẫn chưa đủ mạnh để tự kìm nèn nỗi sợ của mình, nó cũng kiểu một trái bong bóng được thổi căng lấy kim chích là nổ...

Nhân vật thứ hai muốn nói là Hanemura Megumu, một cậu chàng yếu đuối ngờ nghệch nhưng lời nói thì như chạm đúng vào tim đen của người khác, cậu thường không suy nghĩ kĩ trước khi phát biểu, ko suy nghĩ kĩ ko có nghĩa là ăn nói lỗ mãng, tùy tiện, mà là cậu dám nói thẳng cảm xúc thật của mình, thứ mà nhiều nv thích che dấu vòng vo, và cũng qua cuộc gặp gỡ với những nv khác, hiểu được con người, hiểu được câu truyện của họ, Hanemura cũng dần mạnh mẽ và trưởng thành hơn, ko còn là cậu chàng Hanemura ngốc nghếch, yếu đuối như mới lần đầu xuất hiện nữa..


************************************************************************

Vậy là xong, m mong sau bài blog này, các bạn sẽ đón xem bộ anime này, cảm ơn đã cố gắng đọc hết ( thú thật nó hơi dài và khó kiểu đối với những bạn chưa xem hoặc biết qua bộ anime này ).

 

doremon12340

(╬ ̄皿 ̄)凸 ~ くそ!
Moderator
Messages
8,952
Reaction score
1,424
Points
113
Credits
18
Per:

Bài viết của bạn: zozohoho - http://vn-sharing.net/forum/showthread.php?t=62637
_Vì mục đích lưu trữ nên mềnh đăng lên đây, nếu bạn là chủ và muốn bài review của mình ko tồn tại trên hako/ muốn tự mình đăng trên hako --> thì cứ việc pm mềnh trong đây hoặc liên lạc fb của 4rum hako để nhờ người nào đó nói cho mềnh nghe. --> Mềnh sẽ xóa ngay bài này.
Thân!
 
Top