Vật Linh Hội - Tập 1&2 [Nhã Nam]

Beatrix

Eroge Addict
Messages
865
Reaction score
692
Points
93
Credits
0

Mấy người tưởng mình đùa khi mình nói Vật Linh Hội là Light Novel hay nhất của năm.

Nhưng có ai hay, mình biết đùa bao giờ.




Núp mình trong một góc phố vắng vẻ Đài Loan ngày nay là một cửa tiệm treo biển Quán Cơm Trà nhưng không bán cơm, mang tiếng là tiệm cầm đồ nhưng ế ẩm hết mức vì thu mua giá thấp mà bán lại với giá gấp ba bốn lần. Nơi đây là ngôi nhà chung của hàng tá món đồ cũ kĩ song bên trong chúng vẫn tồn tại những linh hồn sống động không ai có thể nhìn thấy, ngoại trừ A Lạc - người chủ của cửa tiệm và đồng thời là một chàng trai trẻ tuổi nghèo rớt mồng tơi, không bồ không bịch, máy tính toàn phim đen tại con heo hacker.

A Lạc đã nhận thức được sự tồn tại của vật linh từ hồi rất nhỏ, khi chiếc kẹp sách được cậu khóc lóc đặt tên để tạ lỗi là Thư Thư bỗng xuất hiện trước mặt cậu với hình dạng của một cô gái duyên dáng và thông minh. Nhờ có Thư Thư, cậu hiểu được trong mỗi món đồ vật đều tồn tại một linh hồn chỉ thức tỉnh khi được đặt tên, và cậu là người duy nhất có thể nhìn thấy chúng. Kể từ đó, A Lạc tự dung tự tác tạo ra ngành nghề mới có tên vật linh sư, làm ăn kiếm sống qua ngày bằng cách vừa quản lý tiệm cầm đồ của ông mình để lại, vừa giải quyết những mối mâu thuẫn giữa người và đồ vật.

Đọc xong có lẽ một số người sẽ bắt đầu thấy những điểm tương đồng giữa tác phẩm này với một bộ Light Novel khác đang được phát hành ở Việt Nam là Tiệm Sách Cũ Biblia nhưng để mình bảo đảm cho, bạn đang so sánh vàng với một đống chữ in trên đống trang giấy trắng. Nếu tạm chấp nhận sự tương đồng giữa những tình tiết thường gặp và bí ẩn mà học sinh tiểu học cũng có thể giải được, bạn sẽ thấy được sự vượt trội tài ba của cặp đôi tác giả Thiên Xuyên và hoạ sĩ Ooi Choon Liang. Đúng với lời quảng bá sẽ đem lại cho độc giả những cảm xúc mới mẻ giữa hàng loạt Light Novel Nhật Bản quen thuộc, tiền đề huyền ảo không kém phần lãng mạn của Vật Linh Hội luôn vượt trước một bậc khi so với các tác phẩm cùng thể loại khác, và điều đó được thể hiện rõ nhất qua nam nhân vật chính A Lạc.

A Lạc là một chàng trai trưởng thành đang mưu sinh kiếm sống bằng mọi cách, được viết bởi một tác giả còn đang là sinh viên chưa tốt nghiệp. Nói thế nghĩa là, bạn sẽ phải ngồi đọc những dòng như thế này xuyên suốt tập 1 và 2.


Tóm tắt lại: Tiền. Tiền. Con người thối nát. Tiền.

Và phải nói là còn hàng chục ví dụ khác như thế, kể cả khi cậu đang đùa giỡn hoặc đang nói thật lòng. Mặc dù đang sống trong một thế giới mà có thể gọi là thần tiên, mặc dù đang giao tiếp với đủ loại vật linh với hình thù và công dụng khác nhau mà đang ao ước tìm kiếm một người chủ có thể quý trọng và sử dụng mình, A Lạc lại quyết định phủ nhận toàn bộ tình yêu và mơ mộng.

Ở tập 1, A Lạc được mời đến tìm kiếm một món vật quý báu bị thất lạc của một người quá cố, người thuê cậu là ba chị em của một gia đình giàu có và đầy quyền lực đang tranh giành tài sản thừa kế. Chỉ trong những chương truyện đầu này, suy nghĩa của A Lạc có thể gói gọn lại bằng nỗi sợ hãi. Sợ chủ nghĩa tư bản. Sợ bánh bao. Sợ tiền. Bản chất nghèo rớt mồng tơi của cậu xuất hiện sắc nét qua những lời châm chọc, bắt bẻ và kinh thường những kẻ có nhiều tiền. Ngay cả những vật linh đi theo giúp đỡ cậu cũng không khỏi nhận xét điều đó, nhưng cậu vẫn ung dung mặc kệ.

Sang tập 2, A Lạc được cô bạn gái lesbian cũ của mình nhờ vả giúp đỡ người em họ vừa mất đi khả năng hội hoạ. Lần này, người cậu phải đối phó là một chàng trai trạc cỡ tuổi mình, cũng làm một nghề nghiệp bất ổn định như cậu, nhưng lại đạt được thành công hơn. Mối quan hệ của họ, dẫu không liên quan gì đến việc giải quyết nói chung, lại trở thành điểm then chốt của tác phẩm. Cả A Lạc và anh chàng hoạ sĩ đó đều đang dốc hết công sức, bất chấp mọi thứ, để làm một việc mà chỉ bản thân mình có thể hiểu giá trị. Khi được hỏi tại sao cậu không kiếm việc gì khá khẩm hơn đi, A Lạc đã liền trả lời: “Ai quy định phải làm việc kiếm khá hơn? Cậu là hoạ sĩ, lẽ nào chưa từng gặp vấn đề này?”

Thế đấy, A Lạc là một đứa ăn nói vô duyên, lúc nào cũng nghĩ đến tiền mà không muốn thay đổi. Cậu không muốn thay đổi bởi vì cậu cho rằng mình đặc biệt, mình không giống những người khác. Cậu cho rằng trên đời này chỉ có mình là có thể giúp đỡ những vật linh yếu đuối này, vì sở dĩ chỉ có cậu là có thể nhìn thấy chúng. Vậy nên cậu luôn đảm nhận vai trò của một người chủ cầm đồ nghiêm khắc, một người luôn đề cao sự an toàn của những vật linh lên hàng đầu. Như mình nói ở trên rồi, quả là một tình tiết thường găp mà. Đối với A Lạc, cả thế giới đã quay lưng lại với cậu và cậu cũng quay lưng lại với cả thế giới. Cuộc đời không phải là một thể loại anime nơi mọi người có thể hạnh phúc và trân trọng mọi thứ xung quanh mình. Cậu đã nhìn thấy cảnh vật linh mất đi sự sống khi bị chủ nhân ruồng bỏ. Cậu không hiểu được bọn họ. Tình yêu thật là vô lý, và nên nhớ, đây là suy nghĩ của một người mà phải đối mặt với những điều vô lý như vật linh hằng ngày.

Vậy tại sao cậu phải quan tâm?

A Lạc là một người đa nghi và không tin tưởng con người. Cậu vẫn giữ quan hệ và tiếp xúc với xã hội, nhưng cậu chỉ làm việc đó ở mức tối thiểu, như để cho thấy rằng mình còn đang sống trên cõi đời này. Trong khi đó, thực chất thứ duy nhất cậu chịu đem lòng tin tưởng chỉ là những vật linh đơn giản, chỉ suy nghĩ theo một chiều hướng nhất định: Muốn có ích cho chủ mình.

Nghe thì có vẻ giống một đứa con nít chẳng muốn giúp ích gì cho xã hội đấy, nhưng nếu lật ngược vấn đề, A Lạc cũng không khác mấy những người đang theo đuổi một sở thích, một đam mê, một niềm vui nho nhỏ như chúng ta. Chúng ta thường luôn mang theo bên mình một nỗi niềm mà tự mình cho rằng không ai thấu hiểu được, và thường sẽ tìm kiếm những người tương tự như chúng ta để lập thành một cộng đồng, một tập thể mà có thể buồn vui nói chuyện thẳng thắng, bộc trực. Có khác thì chỉ ở chỗ, A Lạc không có ai như vậy cả. Cậu không tìm được niềm vui gì qua những người không thể thấy điều cậu thấy, không thể hiểu điều cậu hiểu. Cậu rơi vào thành phần lạc lõng giữa chốn đông dân, rõ tự cao tự đại.

Dường như đó cũng là ý định của tác giả Thiên Xuyên. Ở mục hậu ký của cả hai tập truyện, tác giả Thiên Xuyên đều nhắc đến nỗi lo âu là dù được sang Nhật du học nhưng vẫn không dám chắc bây giờ có thể giúp đỡ được gì cho phụ huynh, cho đời khi mà cứ chăm chăm viết truyện. Vậy nên tập truyện Vật Linh Hội này đã ra đời, với mục đích chính là để chữa lành.


Có những cảnh như một chú chuột hoá thân thành một binh lính mặc giáp để chiến đấu, và một chú heo con trở thành hacker chuyên nghiệp với sở thích xem phim đen, hoặc bản nhạc chuông và báo thức của nam chính là bài hát Release My Soul của Guilty Crown. Đừng nói đến những chi tiết nhỏ nhặt cho thấy tình thương mến thương của cô kẹp sách Thư Thư. Nó hài hước, nó trẻ con, nó lãng mạn, và nó cũng cực kì hợp với tính cách của A Lạc. Vì dẫu cậu là một người chê lên chê xuống con người và thường hay tự nhận đứng về phía vật linh, cậu vẫn không thể nào đem lại hạnh phúc tuyệt đối cho mọi vật linh. Những phát ngôn thiếu suy nghĩ của cậu vẫn làm cho những người cậu thương yêu buồn bực, tức tối và đôi khi còn oà khóc. Nhưng cuối cùng, mọi hành động của cậu đều bắt nguồn vì những vật linh, và cậu đang phải tìm cách giữ cân bằng khi giải quyết mối quan hệ giữa người và vật. Cậu cũng như bao đứa trẻ khác, đang mò mẫm trong bóng tối để tìm được niềm vui cho mọi người.

Nói đến đây, Vật Linh Hội có lẽ không khác gì những quyển Light Novel với đề tài tuổi dậy thì lắm, nhưng được nhìn thấy một nhân vật chính đã trưởng thành, vừa chủ động lại vừa quyết đoán mọi lúc mọi nơi đúng là một trải nghiệm thú vị, làm mình rất nóng lòng đọc tiếp 3 tập còn lại của Vật Linh Hội để xem câu trả lời của A Lạc là gì. Liệu cuối cùng cậu sẽ chọn vật linh hay xã hội? Liệu cô kẹp sách Thư Thư có đất diễn hơn không? Tình cảm của hai người sẽ đi đến đâu? Và cuối cùng thì A Lạc sẽ trưởng thành như thế nào? Mới nghĩ đến thôi cũng đủ làm mình muốn mua tập 3 rồi.

Truyện có hay không? Hay. Và rất đáng từng đồng tiền cho một quyển Light Novel hay nhất trong năm.

Trong trường hợp có những ai còn đang phân vân không biết liệu cái này có thực sự được tính là Light Novel hay không, thì ờ, câu trả lời là một chữ "YES!" vang dội khắp năm châu nhé. Tại vì nó có nhắc đến con mèo của Schrödinger như bao siêu phẩm Light Novel khác mà.


Ok, giờ quay trở lại đọc Hackerman đi nghịch trang xem phim đen nào.


 

vesau

Harem Meister
Messages
4,078
Reaction score
1,888
Points
113
Credits
234
hừm, sao lại LN, văn hóa Trung Hoa 5000 năm mà phải bắt chước Nhật lùn à, vạn vật hữu linh là quan niệm Trung Hoa Nhật lùn bắt chước lâu nay mà :quanchan:
 

Hako-chan

Staff member
Administrator
Super Members
Uploader
Translator
Messages
4,786
Reaction score
2,889
Points
113
Credits
113
hừm, sao lại LN, văn hóa Trung Hoa 5000 năm mà phải bắt chước Nhật lùn à, vạn vật hữu linh là quan niệm Trung Hoa Nhật lùn bắt chước lâu nay mà :quanchan:
Này truyện Đài Loan chứ có phải Trung Hoa Đại Lục đâu mà tư tưởng Thiên Triều :146:
 

Fleur de lys

Giấc mộng phù hoa
Uploader
Messages
497
Reaction score
581
Points
93
Credits
132
hừm, sao lại LN, văn hóa Trung Hoa 5000 năm mà phải bắt chước Nhật lùn à, vạn vật hữu linh là quan niệm Trung Hoa Nhật lùn bắt chước lâu nay mà :quanchan:
Truyện viết bằng Hán Phồn của thằng Formosa mà :146:
Mà ai biết tác giả nó theo tư tưởng nào :146:
Tư tưởng KMT đòi bao nguyên Đại lục, đòi chính danh với văn minh Hoa Hạ thì chắc xếp vào dạng Tiểu Thuyết Thiên Triều :146:
Còn anti-KMT, cuồng "Hoàng quân chuyên chế", ủng hộ "Đài Loan độc lập"... chắc đi xếp vào TTSL theo kiểu thằng Nhật lùn được :146:
 
Last edited:

vesau

Harem Meister
Messages
4,078
Reaction score
1,888
Points
113
Credits
234
báo chí chả hay viết là Đài Loan ( Trung Quốc) đó sao :uong2: té ra ko phải là 1 à
 

Fleur de lys

Giấc mộng phù hoa
Uploader
Messages
497
Reaction score
581
Points
93
Credits
132
Thì vẫn xưng danh Thiên Triều dù có quản lý đất Thiên Triều đáu, nói nó thuộc Thiên Triều đúng rồi :uong2:

Thôi không lái nữa :quanchan:
Chắc để đợt nào đấy móc con hàng nói về chủ đề chánh trị này ra nói cho chuẩn :quanchan:
 
Top